Kho truyện 9A2

Kho truyện 9A2

Dành cho các bạn ưa thích văn học
 
Trang ChínhTrang Chính  Yuki VillageYuki Village  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê (IV) - Mặt trời rực rỡ nhất ngày đôngXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jul 23, 2010 4:03 pm
avatar
Member - Heo Ái Hanh
Thiên tài văn học
Thiên tài văn học
Posts : 174
Join date : 06/11/2009
Age : 22
Đến từ : Hải Phòng citi
Posts : 174
Join date : 06/11/2009
Age : 22
Đến từ : Hải Phòng citi

Bài gửiTiêu đề: Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê (IV) - Mặt trời rực rỡ nhất ngày đông
Xem lý lịch thành viên http://www.new.tangban.net

"Cám ơn em nhé, Hiểu Khê!", chị thư kí Tiểu Vi ngạc nhiên khi thấy cô bưng tới một ly cà phê nóng hổi thơm phức.

"Cám ơn em nhé Hiểu Khê!", chị trưởng phòng họ Trịnh rất hài lòng khi thấy cô mang đến một xấp giấy tờ đã được phô tô đầy đủ.

"Cám ơn Hiểu Khê!", anh Nam đưa cho cô một xấp tài liệu cần gửi đi.

"Cám ơn Hiểu Khê!", Mỹ Tuyết tươi cười đón lấy cái bánh hamburger mà cô vừa mua hộ về.

Tuy vẫn đang là mùa đông giá buốt nhưng mọi người trong tập đoàn Đông Thị đều thấy ấm áp như có gió xuân tràn về. Mấy hôm nay, Hiểu Khê rất quan tâm, rất chăm sóc họ, khiến ai cũng thấy cảm động. Chỉ cần trong khả năng của Hiểu Khê, cô sẽ chịu khó làm ngay lập tức, tận tụy và chu đáo tất cả yêu cầu của họ. Nếu một ngày Hiểu Khê không còn làm ở đây nữa, họ biết làm gì đây. Thế nên tất cả mọi người quyết định sẽ đến phòng nhân sự đề nghị Hiểu Khê được chính thức là thành viên của công ty. Tốt nhất là kí ngay hợp đồng mười năm, để cô hoàn toàn không có cơ hội nghĩ đến những nơi làm việc khác.



Hiểu Khê gõ cửa phòng làm việc của Thiên Phụng. "Mời vào", Phong nói vẳng ra, giọng nhỏ nhẹ. Hiểu Khê nhẹ nhàng bước vào, đặt một ly trà lên bàn làm việc: "Thiên Phụng, trà của cậu đây". Thiên Phụng ngước lên nhìn, hơi ngạc nhiên: "Cám ơn cậu nhé". Hiểu Khê cười: "Không có gì. Thiên Phụng này, hôm nay mình cho thêm một ít sôcôla vào trong trà đấy. Cậu thử xem sao". Thiên Phụng tò mò nhấc tách trà lên, uống một ngụm rồi khen nức nở: "Ngon quá, rất đậm đà. Hiểu Khê, cậu giỏi thật đấy, nhưng tài như vậy mà làm chân tạp vụ thế này thì tiếc quá".

Hiểu Khê cười rất tươi: "Cậu thích là được rồi. Mình chỉ lo cậu lúc nào cũng chỉ uống trà sữa, không biết có thấy ngán không? Nếu cậu thích đổi mùi vị khác cứ nói cho mình biết nhé". Nói xong, cô chào Thiên Phụng: "Nếu cậu không còn việc gì, mình không làm phiền cậu nữa". "Khoan đã", Thiên Phụng gọi lại, "Gần đây mình thấy mọi người ở bên ngoài thoải mái và nhàn nhã lắm, nghe nói cậu làm thay công việc của họ phải không?". "Hì... hì, mình chỉ giúp đỡ chút ít thôi". Hiểu Khê đáp. "Kể cả việc đánh hộ văn bản sao?", Phụng thắc mắc. "Hì... hì, mình hiện giờ là người đánh máy nhanh nhất trong phòng, giúp đỡ họ tý thôi mà", Hiểu Khê hào hứng đáp. "Kể cả việc đi đóng tiền điện, tiền nước sao?". Phụng đầy ngờ vực. Hiểu Khê đáp: "Trời ơi, vận động cho giãn xương cốt thôi". Phụng vẫn căn vặn: "Kể cả việc đến nhà Tiểu Vy giúp nấu cơm, giặt đồ, chăm sóc con nhỏ sau khi tan việc sao?". Hiểu Khê nhìn Phụng đầy thán phục: "Kể cả chuyện này mà cậu cũng biết sao? Giỏi thật đấy!".

Thiên Phụng nhíu mày, khó hiểu: "Hiểu Khê, thật ra cậu muốn gì? Cậu tự dày vò tới kiệt sức hay sao?". Hiểu Khê cười gượng: "Làm gì có, mình chỉ vui vẻ khi được giúp đỡ người khác...". Thiên Phụng cắt ngang cô, "Tối nay bác Đông nhắn cậu đến ăn cơm". Hiểu Khê ngập ngừng: "Không được, mình đã hứa với chị Tiểu Vy tối nay đến chị ấy rồi". Thiên Phụng liền nhấc điện thoại lên, gọi ngay: "Tiểu Vy phải không? Hiểu Khê tối nay bận việc không đến chỗ chị được". Hiểu Khê kinh ngạc trước hành động của Thiên Phụng: "Sao cậu lại... cậu?". Thiên Phụng đứng dậy, mặc áo khoác: "Cũng đã đến giờ rồi. Chúng ta đi thôi". Hiểu Khê sợ hãi, lùi hẳn về một góc phòng: "Không, mình không đi đâu". Thiên Phụng mặc kệ Hiểu Khê phản đối, cứ nắm chặt tay cô kéo ra khỏi phòng.

° ° °

Hiểu Khê cầm đôi đũa lên, nhìn vào bát đồ ăn đầy ắp của mình. Cô thấy không tự nhiên tí nào. "Hiểu Khê, cháu ăn nhiều nhé, trông cháu dạo này ốm quá!". Bác Đông gắp ngay một chiếc đùi gà to vào trong bát của Hiểu Khê. Nom bác Đông rất lo lắng cho cô. Hạo Tuyết rối rít nói: "Đúng thế, chị Hiểu Khê gầy đi nhiều quá! Cằm nhọn hẳn kìa!". Hiểu Khê bật cười: "Thế là kế hoạch giảm cân của chị thành công rồi đấy. Em xem chị có đẹp hơn xưa nhiều không?". Hạo Nam nhìn cô, nói chen ngang: "Chẳng đẹp hơn chút nào".

Hiểu Khê không hề bực bội, chỉ dịu dàng nhìn về phía Giản Triệt, cất giọng tìm đồng minh: "Anh Hạo Nam sao thế? Anh Giản Triệt nói đi, có phải gầy hơn một chút sẽ đẹp hơn không?". Giản Triệt nhìn cô thật lâu, rồi từ tốn đáp: "Chỉ cần em thấy vui, thế nào cũng được". Hiểu Khê mím chặt môi, nhìn xuống đất. Bác Đông thở dài: "Mọi người đều biết chuyện của Lưu Băng rồi. Hiểu Khê này, cha của Lưu Băng mất, tại sao cháu không báo cho mọi người hay?". Hiểu Khê luống cuống, ấp úng: "Bởi vì... à... là vì...". Hạo Tuyết đột nhiên nhớ ra: "Mục đại nhân mất rồi, vậy anh Lưu Băng sẽ trở thành người kế thừa của Liệt Viêm Đường, đúng không?"

"Đúng thế", Hạo Nam nhìn chằm chằm vào Hiểu Khê: "Báo chí và truyền hình đều đăng tin về chuyện Mục Lưu Băng đã chính thức làm người kế nghiệp của gia tộc". Hạo Tuyết thán phục: "Chao ôi, anh Lưu Băng ghê gớm quá nhỉ!". Nhìn vẻ mặt buồn thỉu của Hiểu Khê và thái độ vô thức của cô khi đang trộn thức ăn trong bát, bác Đông thông cảm nhắc: "Hạo Tuyết! Im nào con. Đừng nói nữa". Rồi bác quay sang hỏi Hiểu Khê: "Hiểu Khê, cháu làm gì thế?"

Hiểu Khê giật mình, bối rối đáp: "Dạ... cháu đang nghiên cứu... nghiên cứu xem sao mấy món này ngon như thế... Cháu định nhìn kỹ hơn...". Bác Đông thương hại, nói: "Cháu đến đây ở với bác nhé!". Hiểu Khê ngạc nhiên, ngẩng lên hỏi: "Bác nói gì cơ?". Bác Đông ôn tồn: "Hiện cháu sống một mình, bác không yên tâm đâu. Hay là cháu cứ đến đây ở, mọi người có điều kiện quan tâm tới nhau hơn. Cũng tốt hơn chứ". Hiểu Khê lắc đầu, cô không muốn bị thương hại: "Không sao đâu ạ! Không cần đâu ạ! Cháu vẫn ổn mà". Hiểu Khê ra vẻ tươi cười, thanh minh: "Cháu sống một mình rất thoải mái, không có chuyện gì đâu ạ. Với lại, trước khi sống cùng Lưu Băng, cháu cũng sống một mình thôi ạ...". Đôi mắt cô vụt trống vắng: "Bây giờ xem như cháu trở lại với cuộc sống trước kia thôi".

Thấy mọi người im lặng nhìn mình, Hiểu Khê cất cao giọng bông đùa: "Mọi người ngại gì thế? Sống một mình cũng rất an toàn mà. Bác đừng quên là cháu còn có biệt danh thiên hạ đệ nhất vô địch Minh Hiểu Khê đấy!". Bác Đông vẫn lo lắng: "Bác nghe nói người của Hải Hưng Bang gần đây rất hay gây chuyện với Liệt Viêm Đường, rất nhiều người chết và bị thương. Cháu chỉ có mỗi một mình... sợ rằng...". Hiểu Khê sợ hãi: "Sao ạ? Có nhiều người chết và bị thương ạ?...". Bao ngày qua, Hiểu Khê không xem ti vi và đọc báo, nên không hề biết chuyện gì đang xảy ra. Hạo Nam thừa nhận: "Đúng là mấy ngày qua, Hải Hưng Bang và Liệt Viêm Đường công kích nhau dữ dội, hàng ngày cũng có người bị thương hoặc chết...".

"Cháu phải về rồi ạ!". Hiểu Khê bỗng đứng phắt dây, nét mặt đầy lo lắng, "Cháu nhớ ra còn một số việc chưa làm xong, bài tập ở trường, quần áo ở nhà, còn chưa thay cả drap trải giường nữa...". Hạo Nam bất bình, lớn giọng: "Minh Hiểu Khê. Em tưởng cứ bịt chặt tai, nhắm mắt thì mọi chuyện sẽ không xảy ra sao? Em đúng là kẻ nhát gan. Thật chán quá. Còn đâu một Hiểu Khê dũng cảm nhỉ?". Hiểu Khê cứ phớt lờ như không nghe thấy, ra sức cười tươi và nói: "Bữa cơm hôm nay thật là ngon, cháu cám ơn bác Đông nhiều. Thôi cháu phải về đây, chào bác Đông, chào anh Giản Triệt, chào Phong, chào Hạo Tuyết nhé!". Chỉ riêng có Hạo Nam là Hiểu Khê không chào, cô mỉm cười chào tất cả mọi người trước khi ra về. Bác Đông vội vã chạy theo, gọi với theo: "Hiểu Khê, để bác cho người đưa cháu về". Nhưng Giản Triệt đã mặc xong áo khoác, đuổi theo kịp giành với bác Đông: "Bác cứ để cháu tiễn Hiểu Khê ạ".

Không khí trong phòng ăn trầm lắng hẳn. Hạo Tuyết vẫn chưa hiểu chuyện gì, cứ nhìn quanh, hy vọng ai có thể giải đáp thắc mắc của cô bé. "Sao thế ạ? Sao thế ạ? Sao chị Hiểu Khê đột nhiên lại bỏ về thế ạ?". Không ai đáp. Hạo Nam giận dữ đứng dậy bỏ ra ngoài. Thiên Phụng vờ không nghe thấy gì, chậm rãi ăn tiếp. Bác Đông cũng từ bên ngoài đi vào, chậm rãi ngồi xuống, chẳng ai thèm để ý đến câu hỏi đó.



Trrên đường về nhà, Hiểu Khê chỉ ngồi lặng im, ngắm bóng đêm lướt nhẹ ngoài cửa sổ xe. Cứ như vậy khoảng cách tới nhà cứ ngắn dần, Hiểu Khê thấy lòng rất bất an. Khi Giản Triệt đậu xe, bỗng phát hiện thấy cô đang co rúm người như một con mèo con. "Hiểu Khê, đến nhà rồi", Giản Triệt gọi. Hiểu Khê giật mình: "Thế à, đến rồi ạ. Cám ơn anh" và ra sức mở cửa xe nhưng không tài nào mở được. Cô cười gượng gạo: "Em thật vô dụng, cả cửa xe cũng không biết mở". Giản Triệt lo ngại nhìn cô: "Em sao thế, Hiểu Khê?". "Có gì đâu ạ?", Hiểu Khê vẫn tiếp tục cố gắng đẩy cánh cửa. "Cửa làm sao thế nhỉ, sao không mở được?". Giản Triệt với người, chỉ tay vào nắm cửa, nhỏ nhẹ chỉ cô. "Em phải mở ở đây mới đúng".

Hiểu Khê cười to: "Ôi trời, em mới ngu ngốc làm sao, đến cả cửa mà cũng không mở được! Ha...ha... ha... Em thật là một kẻ ngu ngốc!". Cô cười như thể đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới, cười nghiêng ngả, cười đến chảy cả nước mắt. Giản Triệt thấy vậy, rất đau xót, anh ôm chầm lấy cô, vỗ lên vai động viên: "Hiểu Khê! Em đừng như thế...". Vòng tay Giản Triệt thật ấm áp, nó đã làm tan biến hết những cố gắng kiên cường gượng ép trong cô. Hiểu Khê từ từ dựa vào anh, thút thít: "Anh Giản Triệt ... em không muốn về nhà... ở đó vắng vẻ quá... không có cái gì cả...". Giản Triệt vẫn nhẹ nhàng vỗ vai cô, xót xa. "Đừng bỏ em lại một mình... em không có ai bên cạnh cả...". Nước mắt của Hiểu Khê bắt đầu thấm ướt áo anh. "Em thật vô dụng, phải không anh? Em rất sợ phải sống một mình..."

° ° °

Tại ký túc xá của Giản Triệt. Anh bưng ra một ly nước nóng hổi, khẽ khàng đặt vào tay cô, giục giã: "Em uống đi". Hiểu Khê nhấp thử một ngụm, khẽ thốt lên: "Là sôcôla à?". Giản Triệt cười: "Cả tối nay, em có ăn gì đâu, chắc là đói lắm. Em uống ly sôcôla này trước, anh sẽ đi làm ít đồ ăn ngay". Cô lắc đầu, "Không cần đâu ạ". Giản Triệt đứng dậy, rất cương quyết, không để cho cô có cơ hội từ chối, "Cơm chiên Dương Châu nhé?". Giản Triệt đi vào bếp, Hiểu Khê nằm dài trê salon màu trắng, người phủ một tấm chăn. Chỉ một lát sau, cô ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp bay ra. Uống cạn ly sôcôla nóng, Hiểu Khê thấy tinh thần phấn chấn hơn.

Đây là lần thứ hai cô đến nơi ở của Giản Triệt. Trong nhà, mọi thứ vẫn sạch sẽ, ngăn nắp, như chính chủ nhân của chúng. Giản Triệt luôn tạo cho người khác ấn tượng thật thoải mái, dễ chịu. Chả bù cho Hiểu Khê, từ khi Lưu Băng bỏ đi, nhà của cô bừa bãi như một cái ổ chuột. "Cơm chiên Dương Châu có rồi", Giản Triệt vừa reo lên, vừa bưng tới một đĩa đầy ắp thức ăn, ngào ngạt hương thơm. Đĩa cơm hấp dẫn tới mức Hiểu Khê vừa nhìn thấy đã thấy cồn cào trong bụng. Cô nuốt nước miếng, phát hiện thấy mình đói meo. Hiểu Khê cầm lấy cái thìa từ tay Giản Triệt, hấp tấp xúc từng miếng to cho vào miệng, vừa ăn vừa tấm tắc khen: "Ngon quá... ngon thật đấy...". Chả mấy chốc, cô đã ăn sạch đĩa cơm, rồi lại uống hết bát canh ngon lành mà Giản Triệt vừa làm.



No nê xong, Hiểu Khê vỗ cái bụng căng tròn, thư thái nằm dài trên salon, nhìn Giản Triệt, thắc mắc: "Sao anh nấy được cơm chiên Dương Châu thế? Ngon quá đi mắt. Anh làm như thế nào?". Giản Triệt cười tủm tỉm: "Anh chỉ làm đúng theo sách thôi". "Sao kia?", Hiểu Khê ngạc nhiên, "chỉ làm theo sách mà có thể làm được ngon thế sao? Nếu anh quyết tâm theo đuổi ngành ẩm thực thì sẽ có vô số đầu bếp bị thất nghiệp đấy". Giản Triệt cười, cốc nhẹ lên trán cô: "Phô trương quá đấy. Không phải em cũng nấu ăn rất ngon sao?"

Gương mặt Hiểu Khê chợt bừng sáng, giọng cô đầy tự hào: "Anh Giản Triệt, anh có biết em đã tốn bao nhiêu mồ hôi và nước mắt để nấu ăn được không? Từ nhỏ, mẹ em đã phản đối ba, không cho em học võ cả, vì sợ con gái mình sẽ trở nên thô lỗ, không ai thèm lấy. Vì không muốn mọi người nghĩ rằng con gái mình không biết làm gì, mẹ đã bắt em học nấu ăn, thậm chí còn học của những sư phụ khó tính nhất. Chỉ cần thầy không hài lòng, thế nào em cũng bị phạt, nhẹ thì không được ăn cơm, nặng thì bị mẹ đánh". Hiểu Khê nhìn Giản Triệt đầy ngưỡng mộ: "Em chỉ là một chú chim ngốc nghếch, học hàng trăm hàng ngàn lần cũng chỉ bay được một tấc cao. Chả bù anh Giản Triệt đập cánh một cái đã ở tít trên mây rồi!"



Giản Triệt cười sảng khoái, vỗ lên vai cô: "Em sắp biến thành sáo nịnh hót rồi đấy". Hiểu Khê ra sức phản đối: "Đâu có, em chỉ nói thật thôi. Em dám lớn tiếng nói cho cả thế giới biết, anh Giản Triệt là người mà em ngưỡng mộ nhất...". Bỗng cô hơi lặng người lại: "Còn em thì chẳng làm được gì cả... Em không thay đổi được gì cả... Thật ra em cũng đã rất cố gắng rồi... Anh Giản Triệt, giá như em có được một ít khả năng như anh thì tốt biết mấy...". Giản Triệt nhìn cô: "Em có biết anh cũng đã từng học võ không?"

Hiểu Khê mở to mắt thích thú: "Ối, em không biết gì cả. Thật thế sao? Anh học những loại võ gì rồi?". Giản Triệt mỉm cười: "Cái gì cũng học hết rồi. Muốn thử sức không nào?". Hiểu Khê gật đầu liên tục. Nom cô thật hào hứng, cũng may những muộn phiền ban nãy đã tạm thời tan biến. Để Hiểu Khê được vui, Giản Triệt đứng dậy đi ngay một bài quyền. Động tác của anh vừa rắn rỏi vừa uyển chuyển, thật đẹp. Bài quyền kết thúc bằng một động tác điều tiết lại hơi thở, Giản Triệt ngồi xuống cạnh Hiểu Khê, hỏi: "Em thấy thế nào?"

"Vị pháp sư thiếu lâm nào đã dạy cho anh bài quyền này thế?", Hiểu Khê đầy kinh ngạc. "Sư phụ Lâm Chính Hùng đấy", anh đáp. "Sao kia? Lâm sư thúc ư?", Hiểu Khê thật bất ngờ vì Lâm sư thúc chính là sư đệ của cha cô, công phu cũng rất cao cường. Giản Triệt cười: "Sao thế? Có phải em thấy anh học tệ quá không?". Hiểu Khê lắc đầu quầy quậy: "Sao anh lại nói thế, các đường quyền của anh cũng rất đẹp rất đúng thế, chỉ là... hình như vẫn chưa thoát lên được cái uy của bài quyền...". Giản Triệt cười to: "Lâm sư phụ cũng nhận xét như thế đấy. Em có biết anh đã phải mất bao lâu để học bài quyền này không?". "Gì cơ?", Hiểu Khê tròn xoe mắt kinh ngạc. Giản Triệt nhắc lại: "Đúng một năm ròng đấy". "Không thể nào! Thật vô lý. Làm gì khó đến vậy", Hiểu Khê cãi.

Giản Triệt cười: "Ngốc ơi, anh nói dối em làm gì. Còn em học bài quyền này trong bao lâu? Hiểu Khê nhanh nhẩu đáp: "Ba ngày". "Khó thế mà chỉ học trong ba ngày thôi ư?", đến lượt Giản Triệt kinh ngạc. Hiểu Khê ưỡn ngực tự hào: "Em học bài này khi mới lên bảy tuổi. Năm đó em múa xong bài quyền, ai cũng khen đấy. Mọi người đều bảo em là 'thiên tài võ thuật', 'kỳ tài võ học'. Không cần biết là đường quyền gì, binh khí gì, chỉ cần em thấy qua luyện qua, nhất định là thành công! Từ nhỏ đến lớn, em đánh nhau với người khác chưa bao giờ bị thua. Trước khi em đến đây còn đánh với Lâm sư thúc nữa, không phân thắng bại". Giản Triệt tươi cười: "Ừ nhỉ, anh quên mất em là một nữ đại hiệp".

Hiểu Khê cũng thấy ngượng ngùng: "Có phải em kiêu ngạo rồi không nhỉ?". Giản Triệt cười, lắc đầu: "Em thấy không, có nhiều chuyện ngược nhau như thế đấy. Có lúc em chẳng cần tốn công sức gì cũng có thể hoàn thành nó thật xuất sắc. Nhưng cũng có lúc em phải nỗ lực rất nhiều mới có thể làm nên chuyện, và cũng có lúc dù em có dốc hết hết sức lực cũng không thể làm mọi việc được giống theo ý mình". Ánh mắt của anh nhìn cô ôn hòa: "Có một số việc em có thể thay đổi được, nhưng cũng có một số việc em không thể nào đoán trước được nó sẽ thay đổi thế nào đâu!". "Giống như... Đồng... phải không ạ?", Hiểu Khê ngẫm nghĩ rồi hỏi. "Và cũng giống như Lưu Băng vậy", Giản Triệt nói tuột luôn vấn đề mà Hiểu Khê đang trốn tránh.

Cô lại thấy người rất lạnh, liền xiết chặt khăn quàng: "Ý anh là... Lưu Băng được sinh ra trong hoàn cảnh như thế, đã sống và lớn lên trong hoàn cảnh như thế... nên khi với tình hình như vậy... lựa chọn của anh ấy... cũng chỉ có thể là như vậy... có phải không?". Giản Triệt trầm giọng: "Chuyện của Lưu Băng, anh cũng không biết tại sao cậu ấy chọn lựa con đường như vậy. Nhưng anh tin rằng, nếu có thể lựa chọn con đường khác, cậu ấy nhất định không quay về phục vụ cho Liệt Viêm Đường". Trái tim của Hiểu Khê bị thắt lại, nức nở như chiếc khăn quàng đang bị cô dày vò trong tay.

"Không cần biết lý do gì, em vẫn không muốn nhìn thấy anh ấy như thế...", Hiểu Khê nói khẽ, rồi cô vứt chiếc khăn xuống, quay sang Giản Triệt cầu cứu: "Anh nói đi, em phải làm gì bây giờ?". Giản Triệt lắc đầu, "Ý em muốn nói là ngăn cản Lưu Băng không làm chủ của Liệt Viêm Đường phải không? Anh chịu thôi, hết cách. Ngay cả Lưu Băng cũng không có cách nào cả". Hiểu Khê buồn bã rút tay ra khỏi tay Giản Triệt.

Tiếng Giản Triệt đều đều: "Tuy anh không hiểu nhiều về xã hội đen, nhưng cũng biết trước mặt Lưu Băng hiện đang có một con hổ dữ chực vồ lấy cậu ấy đòi ăn thịt. Cậu ấy muốn chạy cũng không được, chỉ còn cách nắm lấy binh khí, chống trả nó mới có đường sống". Anh nắm chặt tay Hiểu Khê, dặn dò: "Nhưng em không nên tuyệt vọng, có nhiều việc nằm ngoài dự kiến con người. Chỉ cần chúng ta nỗ lực nắm bắt cơ hội... cũng không phải không có hy vọng đâu!". Mắt Hiểu Khê sáng lên: "Thật không ạ?". Giản Triệt cũng ân cần nhìn cô: "Thật mà". Hiểu Khê thấy người ấm áp hẳn. Được Giản Triệt động viên, cô thấy trái tim mình như dần nóng lại.

° ° °

Đêm đã rất khuya. Hiểu Khê vẫn mơ màng trên salon. Giản Triệt nhè nhẹ lay tỉnh cô, "Hiểu Khê... Hiểu Khê... Anh đưa em về nhà ngủ nhé?". Giọng Hiểu Khê ngái ngủ: "Không đâu". Giản Triệt lắc lắc cô: "Vậy để anh bế em sang phòng khác nhé?". Hiểu Khê vẫn lơ mơ trong cơn buồn ngủ: "Không... em ở đây cơ... ở đây... có anh. Em... không... muốn một mình". Đêm càng khuya. Hiểu Khê gối đầu vào chân Giản Triệt, ngủ vùi. Thỉnh thoảng cô cựa quậy người, khiến chiếc khăn quàng luôn rơi xuống. Và mỗi lúc như vậy lại luôn có một cánh tay kịp thời nhặt chiếc khăn quàng lên, nhẹ nhàng đắp cho cô...

° ° °

Sáng hôm sau, Hiểu Khê vừa bước vào lớp đã đụng ngay Tiểu Tuyền, cô ta la lớn: "Hiểu Khê! Sao cậu lại đến đây?". Hiểu Khê ngạc nhiên: "Sao thế? Tớ không được đến đây ư?"



Ngay lập tức, một nhóm các bạn gái vội vây quanh, cô hỏi dồn dập: "Sao cậu lại ở đây?". Cô gái A phẫn nộ: "Cậu làm cho bọn mình thất vọng quá". Cô gái B nghi hoặc: "Lẽ nào tin đồn là có thật?". Cô gái C buồn bã nhìn cô: "Hiểu Khê, mình thấy hình tượng của cậu bị sụp đổ". Cô gái D phấn khích hỏi: "Mau lên, kể cho bọn tớ nghe đi!". Hiểu Khê ngẩn cả ra, ngơ ngác hỏi: "Tớ làm sao kia?"

Không hiểu cô đã làm gì khiến nhiều người giận dữ đến như vậy. Cô không hiểu nổi, liền đưa mắt cầu cứu Tiểu Tuyền. Tiểu Tuyền thở một hơi thật dài, lấy tờ tạp chí đang để trên bàn đem đến trước mặt cô: "Cậu tự xem đi". Đó là tờ tạp chí của trường cô.

Trên trang bìa tạp chí là hình ảnh cô và Giản Triệt đi cùng nhau, khi Giản Triệt đưa cô về nhà vào sáng sớm nay. Trên tấm hình có đề hai hàng chữ lớn: "Minh Hiểu Khê vui tình mới, đêm không về nhà. Mục Lưu Băng bị bỏ rơi, bị trọng thương!". Hiểu Khê kinh ngạc sững sờ, tay cô bắt đầu không làm chủ được nữa, run lên bần bật. Tờ tạp chí rơi xoạch xuống sàn đất như chiếc lá trong gió run lên bần bật... Tiểu Tuyền giải tán đám nữ sinh đang vây lấy Hiểu Khê, nắm tay kéo cô ra ngoài lớp, đến một góc vắng.

Tiểu Tuyền thăm dò: "Cậu vẫn không hề biết chuyện gì à? Từ trưa hôm qua, đài truyền hình đã liên tục đưa tin Lưu Băng bị ám sát đang cấp cứu trong bệnh viện đấy". Hiểu Khê sững sờ nhìn bạn: "Cậu nói gì... Thật thế không?". Tiểu Tuyền kinh ngạc: "Hiểu Khê, lẽ nào cậu bị mù, bị điếc sao? Hiện giờ tất cả các kênh truyền hình và báo chí đều đăng tin này. Lẽ nào cậu đã chia tay với Lưu Băng thật rồi sao? Chuyện lớn như thế mà cậu cũng không biết sao?". Hiểu Khê nắm chặt lấy tay cô, khẩn khoản: "Lưu Băng... thế nào rồi?". Tiểu Tuyền bị tay Hiểu Khê túm chặt tới phát đau, phải hét toáng lên. Sức khỏe của Lưu Băng thật khác thường: "Tớ, tớ không biết. Có báo nói Lưu Băng đã chết rồi, có báo nói rằng anh ấy vẫn đang cấp cứu, chưa thoát khỏi nguy hiểm, cũng có báo nói anh ấy không hề bị thương gì... Tớ cũng không biết báo nào đúng, báo nào sai... ! Ôi đau quá!"

Hiểu Khê dùng hết sức túm chặt tay bạn: "Lưu Băng đang nằm ở bệnh viện nào, cậu mau nói đi!". Tiểu Tuyền đau tới ứa nước mắt: "Để tớ nói... Cậu đừng túm chặt thế, tớ đau lắm!". Hiểu Khê giận dữ quát to: "Nói nhanh lên!". "Bệnh viện Quang Du. Lưu Băng đang ở bệnh viện Quang Du!". Tiểu Tuyền thì thào.



Đầu Hiểu Khê chợt trống rỗng, mọi suy nghĩ của cô chỉ hướng về Lưu Băng, cô bỏ chạy thục mạng. Tiểu Tuyền lạch bạch đuổi theo sau: "Cậu đừng chạy nhanh như thế chứ! Cậu như thế hoàn toàn...", rồi ôm ngực thở dốc. Ôi trời, sao Hiểu Khê chạy nhanh như thế nhỉ, tốc độ biến mất của cô ấy còn nhanh hơn cả tốc độ truyền thanh, khiến Tiểu Tuyền không kịp báo rằng, bệnh viện Quang Du hiện đang được cảnh sát canh phòng nghiêm ngặt. Hiểu Khê làm sao có thể vào được bên trong đây?...



Trong bệnh viện Quang Du đang rất hỗn loạn.



Một bệnh nhân vừa được cấp cứu, toàn thân còn quấn kín băng trắng muốt, khi đưa qua phòng chăm sóc đặt biệt, đột nhiên vùng dậy, lao ra khỏi giường bệnh, chạy về phía phòng cấp cứu. Trước cửa ra vào, cảnh sát và vệ sĩ đang đứng dày đặc.

"Bệnh nhân kia, chạy đi đâu?", các cô y tá hét ầm lên vì sợ hãi, vừa la hét vừa đuổi theo sau, "Anh gì ơi, không được chạy lung tung". Bọn họ kinh ngạc vì chưa bao giờ gặp phải một bệnh nhân bị trọng thương mà lại khỏe đến thế. Chẳng phải anh ta vừa bị nổ bình ga đó sao?



Bênh nhân trọng thương như một tia xoẹt điện lao thẳng vào đám cảnh sát và vệ sĩ đó, cố lách người bằng được tới cửa phòng bệnh, nắm lấy tay nắm cửa. Xoay một phát, anh ta đã lọt vào bên trong. Tất cả chỉ mất ba giây. Cảnh sát và vệ sĩ đứng ngoài không ngờ nổi có một tên sát thủ nhanh nhẹn đến thế, họ chẳng kịp phản ứng gì. Đợi đến khi họ trấn tĩnh ra, tên sát thủ đã lọt được vào trong phòng bệnh rồi.

"Nguy hiểm!"

"Cẩn thận".

"Giơ hai tay lên không được động đậy".

"Chúng tôi bắn đấy!!!"

Một loạt các tiếng kêu lần lượt được phát ra...

Cảnh sát tay cầm súng nhắm thẳng vào tên sát thủ vừa đột nhập vào phòng bệnh. Ngón tay được đặt sẵn vào cò súng, chỉ cần anh ta có chút cử động gây nguy hiểm cho người đang nằm trên giường bệnh kia, đạn sẽ được bắn ra không một chút thương xót. Nhưng mà...

Cảnh sát tròn xoe mắt ngạc nhiên.



Chỉ thấy tên sát thủ người quấn đầy băng trắng kia từ từ đưa tay không tấc sắt lên đầu, đôi mắt của anh ta xuyên qua các dải băng y tế nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xanh xao, phờ phạc của Lưu Băng trên giường bệnh.

"Anh là ai? Anh muốn làm gì?", cảnh sát hô to. Một trong những cô y tá vừa chạy đuổi theo trả lời thay: "Đây là bệnh nhân bị thương trong vụ nổ khí gas được xe cấp cứu đưa đến ạ!"

"Vụ nổ khí gas?", mắt Lưu Băng nhìn thẳng vào người đang quấn băng trắng kia, bất thần anh ta giật hết các ống các dây xung quanh mình, nhảy xuống giường bệnh lao đến bên tên sát thủ: "Em bị thương rồi sao?". Do sức anh ta còn quá yếu, mới đi được hai bước đã thấy toàn thân bủn rủn, ngã nhào xuống đất...

Tên sát thủ vội vàng lao về phía trước, hai tay đỡ lấy người bệnh...



"Nguy hiểm quá!". Cảnh sát định bấm cò, làm nhiệm vụ của mình. Đồng đang đứng gần đó chợt ngăn cản: "Đừng bắn. Cô ấy là người yêu của thiếu gia nhà chúng tôi". "Sao?", cảnh sát ngạc nhiên đến nỗi suýt rơi súng xuống đất. Trên đời này làm gì có cô gái nào dùng phương pháp như thế để vào thăm người yêu chứ?

"Cô Đồng, cô không gạt chúng tôi đấy chứ? Nếu lỡ để xảy ra chuyện gì, trách nhiệm của chúng tôi sẽ lớn lắm!", một cảnh sát nghi ngờ hỏi. Đồng mỉm cười nói: "Mọi người cứ nhìn đi". Quả thật, cảnh sát nhìn thấy Lưu Băng và tên sát thủ đó từ nãy giờ vẫn ôm nhau thắm thiết. Lưu Băng nhắm nghiền mắt, đôi tay ôm lấy tên sát thủ. Dù anh đang bị trọng thương, khuôn mặt xanh xao nhưng đang ngời hạnh phúc.

Đồng ra hiệu cho cảnh sát và người của Liệt Viêm Đường rời khỏi phòng bệnh, để cho Mục thiếu gia và sát thủ được ở lại với nhau...

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của Heo Ái Hanh

Diễm tình tiểu thiên hậu Minh Hiểu Khê (IV) - Mặt trời rực rỡ nhất ngày đông

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Kho truyện 9A2 :: Tác phẩm :: Nơi xuất bản-
Create a forum on Forumotion | Internet | Nhà cung cấp truy cập | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog