Kho truyện 9A2

Kho truyện 9A2

Dành cho các bạn ưa thích văn học
 
Trang ChínhTrang Chính  Yuki VillageYuki Village  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


Cô Gái Đến Từ Hôm Qua_Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh(III)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sat Apr 24, 2010 4:31 pm
avatar
Member - Heo Ái Hanh
Thiên tài văn học
Thiên tài văn học
Posts : 174
Join date : 06/11/2009
Age : 22
Đến từ : Hải Phòng citi
Posts : 174
Join date : 06/11/2009
Age : 22
Đến từ : Hải Phòng citi

Bài gửiTiêu đề: Cô Gái Đến Từ Hôm Qua_Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh(III)
Xem lý lịch thành viên http://www.new.tangban.net

Bây giờ thì tôi lâm vào tình trạng khốn khổ như vậy chứ hồi tôi còn nhỏ, đừng hòng có đứa con gái nào "quay" được tôi. Chỉ tôi quay tụi nó như quay dế thì có.
Phải nói hồi đó tôi có "uy" với con gái ghê gớm.
Mỗi lần nhớ lại cứ tiếc đứt ruột.
Hôm trước tôi mới dặn Tiểu Li có trò gì hay hay nhớ rủ tôi chơi với thì ngay hôm sau nó rủ liền.
Nó cầm sợi dây thừng huơ huơ trước mặt tôi.
- Anh chơi nhảy dây với em không?
Tôi bĩu môi:
- Tao thèm vào chơi trò con gái!
Nó "hứ" một tiếng:
- Con trai chơi cũng được vậy!
Tôi nheo mắt:
- Ai bảo mày?
- Cần gì ai bảo! Tụi con trai trường em khối đứa chơi nhảy dây!
Tôi liếm môi:
- Thật không?
- Thật.
- Thật thì chơi.
Nói xong, tôi giật sợi dây thừng trên tay Tiểu Li.
Nó la lên:
- Anh để em nhảy trước cho anh coi.
Tôi hừ mũi:
- Cần gì coi! Mày làm như tao là... con nít vậy!
Tôi cầm sợi dây thừng vung lên khỏi đầu, dặn Tiểu Li:
- Mày đếm thử xem tao nhảy được mấy trăm cái nghen!
Tiểu Li cười khúc khích:
- Anh chỉ nói dóc! Anh nhảy được năm chục cái là giỏi lắm rồi!
Tôi "xì" một tiếng, giọng khi dể:
- Nhảy năm chục cái thì nhảy làm gì?
Nhưng tôi chỉ nhảy được bảy cái. Tới cái thứ tám, sợi thừng bất ngờ vướng vào chân khiến tôi té sấp, mặt đập xuống đất một cú như trời giáng.
Tiểu Li hoảng hồn chạy lại đỡ tôi dậy. Tôi gượng gạo ngồi lên, cả người ê ẩm.
Dòm mặt tôi, Tiểu Li la hoảng:
- Trời ơi! Trán anh u một cục rồi!
Tôi đưa tay lên trán rờ rẫm và lo lắng hỏi:
- Có chảy máu không?
Tiểu Li lắc đầu:
- Không, nhưng cục u bầm tím.
Tôi nhăn nhó ra lệnh:
- Mày chạy đi kiếm cho tao chai dầu!
Tiểu Li nhìn tôi với vẻ ái ngại:
- Hay là để em đỡ anh vô nhà đã?
Tôi nạt:
- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Vô nhà sao được mà vô nhà! Bộ mày muốn tao bị ăn đòn hả?
Thấy tôi nổi sùng, Tiểu Li vội vã chạy đi.
Lát sau nó cầm chai dầu về:
- Dầu này được không?
Tôi không thèm ngó:
- Dầu nào cũng được! Mày xức giùm tao đi!
Tiểu Li tuân lệnh tôi răm rắp. Nhưng nó vừa chạm vô trán tôi, tôi đã hất tay nó ra, xẳng giọng:
- Tay mày như thể cục sắt ấy! Đau thấy mồ!
Tiểu Li chớp mắt:
- Em xức nhè nhẹ mà!
Tôi hừ mũi:
- Vậy mà nhẹ!
Rồi thấy nó cầm chai dầu đứng phân vân, tôi giục:
- Lại còn đứng đó nữa! Xức đi!
Lần này Tiểu Li không dám lấy tay quẹt qua quẹt lại, nó thấm dầu lên chỗ sưng của tôi một cách nhẹ nhàng, êm ái. Vừa làm, nó vừa xuýt xoa luôn miệng.
Tôi cằn nhằn:
- Xuýt xoa cái gì! Tại mày hết đó!
- Sao lại tại em?
- Chứ gì nữa! Ai bảo mày rủ tao chơi nhảy dây!
Tiểu Li ngạc nhiên:
- Thì anh chẳng bảo khi nào có trò chơi nhớ rủ anh là gì!
Tôi nhăn mặt:
- Tao nói là nói trò chơi khác kia! Chơi nhảy dây té đau thấy mồ!
- Tại anh chứ bộ! Em nhảy hoài mà có té đâu!
- Mày khác, tao khác! Mày là con gái!
Tôi tằng hắng một tiếng rồi nói tiếp:
- Với lại người ta chơi nhảy dây bằng dây thun chứ ai nhảy dây bằng dây thừng! Nếu nhảy bằng dây thun thì bữa nay tao đâu có té.
Thấy tôi kể tội nó ghê quá, Tiểu Li lẳng lặng xức dầu, không dám cãi lại nửa tiếng.
Ngày hôm sau, Tiểu Li cầm sợi dây thun đến khoe tôi. Nó hí hửng:
- Dây thun nè!
Tôi nhún vai:
- Dây thun thì kệ mày! Tao không chơi nhảy dây nữa đâu!
Tôi làm Tiểu Li cụt hứng. Nó ngồi bệt xuống đất và buồn bã quấn sợi dây thun quanh cổ tay, vòng này chồng lên vòng nọ.
Làm mặt ngầu một hồi, tự nhiên tôi thấy tội tội Tiểu Li, bèn nói:
- Mày đưa sợi thun đây!
Mắt nó sáng rỡ:
- Anh nhảy hả?
- Nhảy cái mốc xì! Tao làm cái ná bắn chim.
Tiểu Li tròn mắt:
- Ơ, anh lấy dây thun làm ná, em lấy gì chơi nhảy dây?
Tôi hắng giọng:
- Mày ngu quá! Chơi nhảy dây mà làm gì! Để tao làm cái ná bắn chim, mỗi ngày kiếm vài chục con về rô-ti ăn, khoái hơn nhiều!
Tiểu Li trố mắt:
- Vài chục con?
Tôi gật đầu:
- Chứ sao! Vài chục con là còn ít đó! Hôm nào siêng, tao bắn cả trăm con.
Làm ná xong, tôi sai Tiểu Li đi nhặt sỏi về làm đạn.
Nó chạy đi một hồi, nhặt về một nắm sỏi đổ xuống trước mặt tôi.
Trong đống sỏi của nó, tôi lựa được bốn, năm hòn, còn bao nhiêu tôi ném cả ra đường.
Tiểu Li ngơ ngác:
- Sao anh ném hết vậy?
Tôi đáp, giọng trách móc:
- Mày không biết lựa sỏi gì hết!
Vừa nói, tôi vừa chìa mấy hòn sỏi trong tay ra:
- Phải nhặt mấy hòn tròn tròn như vầy nè!
Tiểu Li khịt mũi:
- Anh không nói trước, em đâu có biết.
Tôi nheo mắt:
- Bây giờ mày biết chưa?
Tiểu Li thật thà:
- Biết rồi.
Tôi hất hàm:
- Biết rồi thì chạy đi nhặt nữa đi!
Tiểu Li quệt mồ hôi trên trán:
- Ngay bây giờ hả?
- Ừ, ngay bây giờ.
Trang bị "vũ khí đạn dược" đâu đó xong xuôi, tôi kéo Tiểu Li đi dọ dẫm, rình rập dưới mấy bụi cây. Nhưng suốt ba ngày liên tiếp, tôi không bắn được con chim nào.
Tiểu Li sốt ruột, hỏi:
- Sao anh bắn trật hoài vậy?
Vừa mắc cỡ, vừa bực mình, tôi gắt:
- Tại mày đó!
Tiểu Li sợ hãi:
- Em có làm gì đâu!
Tôi nói đại:
- Dòm thấy mày, mấy con chim nó đâu có chịu đứng yên cho tao bắn.
- Sao kỳ vậy?
- Tao chẳng biết. Mày hỏi tụi chim ấy!
Tiểu Li buồn bã:
- Vậy ngày mai em ở nhà, không đi theo anh nữa.
Tôi chép miệng:
- Ừ, mày ở nhà đi! Tao cũng ở nhà luôn!
- Ủa, sao anh không đi?
Tôi thở dài:
- Tao hết thích trò bắn chim rồi.
Vừa nói, tôi vừa ném cái ná vô bụi cây trước vẻ mặt ngơ ngác của Tiểu Li.
Trên đường về, Tiểu Li hỏi tôi:
- Không bắn chim nữa thì mình chơi trò gì?
- Tao không biết. Mày nghĩ giùm tao đi!
- Sao anh không nghĩ?
Tôi ấp úng:
- Tao hả? Tao phải nghĩ... chuyện khác!
Nói đại vậy thôi chứ tôi cũng chẳng biết cái chuyện khác đo là chuyện gì. May mà Tiểu Li không hỏi tới. Nó chỉ vui vẻ gật đầu:
- Ừ, để em về nghĩ coi. Khi nào nghĩ ra, em sẽ kêu anh.
Thấy nó nghe lời tôi răm rắp, tôi khoái chí nhủ bụng: con nhỏ này khờ dễ sợ!

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của Heo Ái Hanh

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua_Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh(III)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Kho truyện 9A2 :: Tác phẩm :: Nơi xuất bản-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog